Răng sâu , đau đớn ghê luôn, người ta nói đau đẻ không bằng đau răng, vì nó cứ buốt từng cơn, đau một cái răng cấm thôi, nhưng cả hàm tê cứng , buốc đến tận tim, khi ta làm gì mạnh như há miệng to, hay ăn gì đó thì cơn đau sẽ chia làm hai nhánh, một lên tận thái dương, và một xuống tim.. đau không thể tả.. đau đến mức quị ngã xuống , hai tay ôm lấy má mà xoa.. lúc đó chỉ ước gì được chồm lấy bác sĩ mà bảo : Nhổ nhanh đi, nhổ nhanh đi .. còn không thì cũng đủ dũng cảm mà cầm búa mà đập lấy nó để nó bể vụn ra, không còn đau nữa..
Không biết có phải vì mĩnh nghĩ đến nó nhiều quá không, mà nó chi phối toàn bộ hệ thần kinh của mình, cả hệ thần kinh suy nghĩ, cảm giác, mọi thứ đều tập trung vào đó.. làm cho những suy nghĩ tích cực của mình như bị trì lại .. bất cứ chuyện gì xảy ra dù chỉ một chút tồi tệ cũng làm mình ngĩ đến nguyên nhân là do chiếc răng sâu..
Mình đến là mệt khi cứ những dòng than vãn này cứ nhảy múa trước mắt , nhưng cứ phải gõ ra cho nhẹ người...
những ngày này , mình mệt trong người lắm, mệt từ suy nghĩ, đến hành động, cử chỉ, và lời nói ...
mình đang nghĩ có phải mình hấp tấp quá không ? nhưng thời buổi này, nếu không nhanh chân thì cơ hội sẽ vuột qua mất ..
những ngày này, chạy đôn đáo lo làm hồ sơ, mình biết tính mình hay quên, bất cẩn, cái gì mình cũng chi tiết đến từng phút, chừng nào photo, chừng nào công chứng, mình cũng đang tập dần cho mình tính cẩn thận, chi li .. nhưng đi những cái đó nhiều, khiến mình đôi lúc mệt nhoài, vì cứ phải đến tiệm photo quen thuộc, đưa USB ra , là biết mình in gì, in nhiều mà sao việc vẫn chưa thấy đâu, mình có nên thay đổi điều gì không?
có lẽ mình nên xem lại bộ hồ sơ của mình, chi tiết lại cho nó hay hơn, để đạt được ấn tượng với nhà tuyển dụng.
mình thấy sao chuyện gì mình nói ra , đều bước không qua được, mình có chi tiết câu chuyện, hay mình nổ, hay mình hoang tưởng đâu, mình chỉ chia sẽ những gì mình băn khoăn với bạn bè, người thân để được khuyên nhủ, chỉ vẽ, chứ mình có làm gì đâu, mà sao những chuyện đó giờ lại không còn theo con đường mình muốn nữa... thấy bức xúc lắm, có phải mình đang tiêu cực không? nhưng thật sự, khi mình nói ra, tâm sự, thì ngày mai, ngày kia chuyện đó không như vậy nữa, quái thật...
từ giờ, mình sẽ im lặng, không nói nữa, không nói với ai chuyện gì nữa, để khi nào mình đạt được, có được rồi mình mới nói...
mình thấy sợ quá rồi..
Thursday, 2 July 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment