tự nhiên mà bối rồi mà cùng nghĩ, đôi khi thấy mắc kẹt .. nhưng tự nhắc mình, hãy tích cực lên, để mà tìm ra cho mình một con đường đi đúng đắn, để mình không bị hụt chân như lúc này .. .. mình chưa làm được gì to tát nhưng những gì mình làm hôm nay là chuẩn bị cho những điều tiếp theo .. mình phải biết kiên nhẫn phải nhất tâm
tất nhiên là tôi sẽ không quay lui, không nhụt chí.. nhưng mấy ai hiểu được cho tôi cái cảm giác này, cảm giác tôi đang phải trải qua, không lẽ chỉ nhìn thấy vậy là đủ ư? tôi thấy mình sẽ làm được nhiều thứ nữa, chứ không chỉ dừng lại những điều như hôm nay.. tôi đang trên con đường nhận ra chính mình, có lẽ thời gian qua, là thời gian quá lâu tôi thỏa hiệp với chính mình, tôi cho qua những cái sai, bỏ qua nhược điểm, chậc lưỡi cho qua mọi chuyện giờ thì không tôi không còn trẻ người non dạ nữa
tôi chưa bao giờ nghĩ cuộc đời tôi, con đường tôi đi là bằng phẳng, là thảm hoa hồng ngay cả những người trong gia đình, tôi phải đấu tranh, đấu tranh ở đây là tôi phải đấu tranh để dành được niềm tin và sự tin tưởng từ họ
tôi phải chứng minh cho mọi người thấy cuộc sống của tôi là do tôi chọn con đường tôi đi là do tôi chon tôi chỉ có một cuộc đời, hãy để tôi sống sao cho xứng đáng với những gì tôi đang có