10 ngày trong đó, tôi tìm kiếm niềm an vui , và tôi có 7 ngày với niềm an vui thật sự, niềm an vui khi tôi được khoát trên mình bộ quần áo màu lam, được làm những công việc không tên, được khóc, được cười, hát ca, tinh tấn, công phu, ăn chay, niệm Phật... tôi thật sự có niềm an vui khi ở đó ..
đến nỗi tôi yêu cái cảm giác mềm mại , nhẹ nhàng từ bộ đồ Lam đã đem đến cho tôi, và cảm giác được quỳ dưới chân Mẹ Quan Âm, cảm giác được bước chân trần trong khoảng sân rộng, ngồi dưới bóng mát của cây Sala , được nghe giọng miền Tây của thầy, và được nhìn thấy hình bóng màu áo nâu thân thương.. tôi cho đó là một ngôi nhà, một ngôi nhà mà tôi không màng đến thế giới xung quanh, điện thoại ư, net ư, tình cảm ư, chuyện buồn ư... tôi buông, buông xuống...
và tôi thấy lòng mình thanh tịnh lắm...
tôi nhận ra mình hãy bỏ đi, hãy vứt đi.. vứt đi cái quá khứ đó, vứt đi những sự dằn vặt đó, tôi sẽ đi xa hơn...
hôm nay tôi trở về với cuộc sống thực của mình, tôi có những cơ hội mới, tôi mong mình hãy bình tĩnh, cân nhắc , suy xét sao cho sự lựa chọn của mình được kĩ càng , và tôi có thể đi xa hơn...
Cho Fin :
.. mi cũng hãy buông xuống như ta nhé, rồi mi sẽ đi xa hơn... mi biết không?
Tuesday, 21 July 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment